new thread Gửi trả lời
Page 1 of 3 1 2 3 LastLast
Results 1 to 10 of 28
  1. #1
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default [Tổng hợp] Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

     

    ENJOY QUỲNH 'S POEMS



    When Quỳnh was young,he had to cross the river in a small., three-plank ferryboad to go to school .Sometimes,he đi not have enough money to pay the low fare. The ferrywoman had a kind heart and knew that Quỳnh was a good student., When he could not pay .,she let him travel free of charge.,

    Quỳnh finished learning at the village school and went to the city to continue his study.,in time ,he became a mandarin and one day decided to return to his village

    The same woman was still rowing her ferryboad across the river.,Quỳnh was sincerely pleased to see her again and asked about her family.,She told him all that had happened since he left .,She also let him know that her son was going to marry but that she was too poor to prepare a proper wedding.,

    There was a small islet in the river and it gave Quỳnh an idea how he could help the woman who had been so kind to him when he was young .He told her to get her son to build a small,thatched bamboo hut on the islet .

    When he hut was finished ,Quỳnh started a rumour .It soon became common knowledge that the highly educated mandarin Quỳnh had returned to his native village .He was writing poems in a small hut on the islet where thay would be left on display .

    The rumour spread quickly around the region and many people came to view the poems .They hired the ferryboat to take them to the islet and the woman was busier than ever before in her life.

    when the visitors arrived at the hut they found only one scroll on which was written one line ,"Damn those who tell what they saw here " .

    They knew they had been tricked by Quỳnh but were afraid of losing face . When asked about the poems in the hut they would only answer ,"Go and see for yourself ".More and more were curious and the ferrywoman carried more and more to the islet .

    After several days ,Quỳnh went to see the ferrywoman .

    -"I think you have earned enough for your son's wedding .Tell him to dismantle the hut and take the materials home to use " .,

    Xem Thơ Quỳnh



    Lúc Quỳnh còn nhỏ,thường đi đò qua sông để đến nhà thầy học.Nhiều lần Quỳnh không có tiền.Người đàn bà tốt bụng,lại biết Quỳnh chăm học,nên cứ cho Quỳnh đi ,không lấy tiền đò .Lớn lên ,Quỳnh không học thầy đồ ở làng nữa mà ra học ở Kinh Thành ,rồi Quỳnh đỗ đạt làm quan .Một hôm Quỳnh trở về thăm làng .

    Người đàn bà năm xưa vẫn còn chèo đò ngang qua .Gặp lại nhau mừng rỡ .,hai người chuyện trò ,Bà kể cho Quỳnh nghe những chuyện sảy ra trong làng từ ngày Quỳnh lên Kinh Đô ,rồi kể chuyện con trai bà đã đến tuổi thành hôn nhưng gia đình nghèo không có đủ tiền lo đám cưới .

    Quỳnh nhìn ra cồn đất nhỏ ở giữa sông và nảy sinh 1 ý định để trả ơn người lái đò nghèo đã giúp đỡ chàng ngày trước .Quỳnh bảo bà hãy sai con trai ra dựng 1 chiếc lều nhỏ trên cồn

    Khi lều dựng xong,Quỳnh lập mẹo phao tin đồn,Và lập tức khắp nơi đồn đại rằng quan lớn Trạng Qùnh về thăm quê ,dựng lều ở cồn cát giữa sông để làm thơ và niêm yết thơ ở đó cho mọi người đến xem .

    Tin đồn lan nhanh khắp vùng .,thiên hạ nô nức tìm đến xem thơ.,Người lái đò tất bật hơn bao giờ hết vì ai nấy muốn đến xem thơ Quỳnh đều phải đi đò.Đi đò đến nơi người ta thấy treo độc một câu : " Tiên Sư Thằng Nào Bảo Thằng Nào!"

    Biết là bị Quỳnh lừa nhưng,nhưng vì xấu hổ nên khi về có ai hỏi .,người nào cũng trả lời vẻn vẹn : "Ra mà xem".,

    Thế là thiên hạ càng thấy lạ ,càng đổ xô nhau ra xem.

    Được mấy hôm,Quỳnh đến gặp người lái đò và nói :

    -Mấy hôm nay chắc bà kiếm đủ số tiền lo cho đám cưới của con trai rồi chứ !,Thôi,bảo nó ra cồn dỡ lều chở tranh tre về .

    Các bài viết liên quan:


    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  2. #2
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     

    Thick-skinned face



    Aclean-shaven man was trying to make fun of man with a beard .

    "Do you know what the hardest substance in the world is ?" he asked innocently.

    "Iron or stone ,is that right ? " answered the bearded man.

    "No .,you're wrong ,Stone can be broken and iron can be softened by heat" the smoothfaced one said triumphantly.

    "Well.what is the hardest substance ?" demanded the bearded one .

    "Your beard ,because it can push its way through the thick skin of yours face " laughed the teaser

    "The skin of my face may be thick ,but it's not as thick as yours" ,the bearded man said calmly .

    "What makes you think that ? " came the angry retort .

    "The fact that your whiskers can't push their way through , "was the satisfies reply .

    Mặt Dày



    Một anh mày râu nhẵn nhụi muốn trêu một anh có râu .Anh ta làm bộ vô tư hỏi :

    -Anh có biết trên đời này thứ gì cứng nhất không ?

    Anh có râu đáp :

    -Sắt với đá chứ gì ?!

    Anh không râu lắc đầu :

    -Không phải .,Đá đập cũng phải vỡ .,Sắt nung cũng phải mềm .

    Anh có râu hỏi :

    -Thế anh nói cái gì cứng nhất nào ?

    Anh không râu cười đắc chí :

    -Râu của anh là cứng nhất ,bởi vì da mặt của anh dày thế kia mà nó cũng đâm thủng được !

    Anh có râu bình tĩnh trả lời :

    -Da mặt tôi dày thật nhưng làm sao bằng mặt anh được !

    Anh không râu hơi choáng ,hỏi vặn lại :

    -Bằng vào đâu mà anh nói thế >?

    -Bởi vì râu cứng thế mà cũng không đâm thủng được da mặt anh kia mà !!!

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  3. #3
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     

    WISDOM



    Afarmer was ploughing his field . Now and then ,he shouted at and beat the buffalo that was pulling the plough .

    A tiger happened to stroll along the bund of the field ." Buffalo ,you are so big ,Why do you let this puny man beat you? " he asked .

    The buffalo answered . "The man is small but his wisdom is big ".

    The tiger did not understand what wisdom was so he growled at the man , "Hey you ,man ,what is wisdom ? Let me see it ".

    "Wisdom ,oh ,my wisdom it at home " replied the man ,eyeing the tiger's teeth and claws .

    "Go home and get it .Bring it here so that I can see it " .The tiger ordered .

    "Oh,no ! I am afraid that you will eat my buffalo while I am gone .,If you agree to be bound with rope ,I will run home and fetch the wisdom " .

    The tiger agreed .After binding the tiger the farmed beat its back > "Here is my wisdom .This is my wisdom " , he explained .

    Trí Khôn



    Có 1 người nông dân đang cày ruộng .,Chốc chốc ,anh ta lại quất roi vào lưng trâu giục nó kéo cày .

    Một con Hổ đi dạo gần đấy ,thấy vậy liền hỏi Trâu :

    -Trâu kia ,mày to lớn nhường ấy sao mày để con người bé tí đánh đập như thế ?

    Trâu nói :

    -Người bé ,nhưng trí khôn người lớn !

    Hổ lấy làm lạ .,không biết trí khôn là gì ,mới nhe răng hỏi ngưòi rằng :

    -người kia .,trí khôn của ngươi đâu cho ta xem !

    Người nông dân vừa nhìn hàm răng và bộ vuốt của hổ vừa nói :

    -Trí khôn ta để ở nhà .

    Hổ nói :

    -Ngươi về lấy mag ra đây đi .

    -Không được .,Ta về rồi Hổ ăn mất Trâu của ta thì sao .Hổ có thuận để ta trói lại thì về ta lấy cho xem .

    Hổ đồng ý .,Người nông dân lấy dây thừng trói hổ xong vừa quất roi vào lưng nó vừa nói :

    -Trí khôn của ta đây ,trí khôn của ta đây .

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  4. #4
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     

    Owner Says Cat's Death from Cancer Saved His Life




    Harold Jackson, 74, a retired refrigerator repairman in Cookeville, Tenn., a town about three hours east of Nashville, says he's alive today because of his cat.

    For 55 years, he had smoked a pack-and-half a day of cigarettes with little effect. Then a blessing in grim disguise – the death of a family cat – saved him from an undetected lung cancer.

    About a year ago, Harold and his wife, Joyce, 73, a retired nurse, noticed that one of their twin cats, a domestic shorthair named Peaches, seemed sick. She had little appetite and gasped for breath.

    The Jacksons' veterinarian, Jerry Flatt, gave them medication but the couple was soon confronted with a bitter choice: force-feed and medicate Peaches while she suffered or euthanize her.

    Finally, Harold wrapped Peaches in a blanket and took her to the pet clinic to be put to sleep, but Peaches, 14, died only a block and a half away from the Jacksons’ house. "She died in my arms," Harold tells PEOPLEPets.com.

    Before Peaches was cremated, Flatt, the veterinarian, asked the Andersons' permission to perform an autopsy. Flatt was puzzled by Peaches’ tumor, a massive one about half the size of a woman's fist.

    On the X-ray, Flatt says, "it was hard to see what was heart and what was tumor, they were so involved." Even on autopsy, it was not clear what killed Peaches. So, Flatt sent the tissue to a forensic lab and weeks later the mystery, while still unsolved, contained disturbing news for the Jacksons.

    The report mentioned a possibility of malignant mesothelioma, a rare cancer caused by exposure to asbestos. If the cat had been exposed, that meant the Jacksons could have been exposed, too. Flatt urged the couple to be tested.

    In the end, Joyce was cleared of disease, but a tiny spot was found on Harold's left lung, a cancer unrelated to mesothelioma. It and surrounding tissue – no larger than the tip of an adult's little finger – were surgically removed in June 2009.

    Flatt's telephone call is "what saved my husband’s life," says Joyce. The oncologist told the couple he had never found a lung cancer so soon. "It would have been a long time before my husband had symptoms and then it would have been too late," she says.

    To thank Flatt, 60, Joyce wrote a letter of commendation to the state association of veterinarians, which gave Flatt an outstanding practitioner award recently. His story, and Peaches' death, was then covered in the local newspaper.

    Harold says he is feeling fine now and has quit smoking. Joyce still reads out loud to Peaches' surviving sister, Princess, as she did with Peaches. (A favorite: The Private Life of the Cat Who by LilianCQ Jackson Braun.)

    In their home Peaches' ashes are in a brown wooden box, with her cat collar and a blue plastic clothes pin, her favorite toy, on top.

    Everyone says Harold was lucky, but Joyce sees more. "The Good Lord had his hand in all this," she says. "It was too much coincidence."

    Cái chết vì ung thư của con mèo đã cứu sống chủ nhân của nó



    Ông Harold Jackson, 74 tuổi, một người sửa chữa tủ lạnh đã nghỉ hưu ở Cookeville, Tenn, một thị trấn khoảng ba giờ về phía đông của Nashville, nói rằng anh còn sống hôm nay vì chú mèo của mình.

    Trong suốt 55 năm, mỗi ngày ông hút một gói rưỡi thuốc lá liều nhẹ. Sau đó một phước lành mà tưởng chừng như nghiệt ngã xảy ra - cái chết của một con mèo trong gia đình – cứu sống ông khỏi bệnh ung thư phổi không được phát hiện.

    Một năm trước đây, Harold và vợ ông, Joyce, 73 tuổi - một y tá đã nghỉ hưu, nhận thấy rằng một trong hai con mèo của họ (một con long ngắn giống mèo trong nước tên là Đào) dường như bị bệnh. Cô biếng ăn và thường hay thở gấp.

    Bác sĩ thú y của nhà Jackson, ông Jerry Flatt, cho chúng uống thuốc, nhưng hai vợ chồng đã sớm phải đối mặt với một sự lựa chọn cay đắng: hoặc ép nó ăn và trị bệnh cho nó trong khi nó phải chịu đựng đau đớn hoặc … giết nó.

    Cuối cùng, Harold bọc Đào trong một tấm chăn nhỏ và đưa cô đến bệnh viện cho vật nuôi để đưa nó vào giấc ngủ, nhưng nó, 14 tuổi, đã chết khi vừa mới được đưa ra khỏi nhà 'Jacksons. "Nó đã chết trong vòng tay của tôi," Harold nói với PEOPLEPets.com.

    Trước khi hỏa táng con mèo, bác sĩ thú y Flatt, đã xin phép ông Anderson để được tiến hành khám nghiệm tử thi. Flatt thấy khó hiểu bởi khối u của con mèo, một khối u lớn bằng khoảng một nửa bàn tay của người phụ nữ.

    Sau khi chụp X-quang, ông Flatt nói, "Rất khó thấy tim nó và cả khối u, chúng đã bị ảnh hưởng." Ngay cả sau khám nghiệm tử thi, họ cũng không biết được nguyên nhân cái chết của con mèo. Vì vậy, Flatt gửi mô của nó đến một phòng thí nghiệm pháp y và bao nhiêu tuần sau đó thì sự bí ẩn, trong khi vẫn chưa được tìm ra, đem đến tin tức đáng lo ngại cho nhà Jackson.

    Báo cáo đề cập một khả năng của u trung biểu mô ác tính, một bệnh ung thư hiếm thấy do tiếp xúc với amiăng. Nếu con mèo này đã được tiếp xúc, thì điều đó cso nghĩa rằng nhà Jackson có thể cũng đã tiếp xúc. Flatt khuyên các cặp vợ chồng nên đi xét nghiệm.

    Cuối cùng, Joyce khỏi bệnh, nhưng một chấm nhỏ được tìm thấy trên phổi trái của Harold, một bệnh ung thư không liên quan đến u trung biểu mô. Nó và mô xung quanh - không lớn hơn đầu ngón tay nhỏ của người lớn - đã được phẫu thuật cắt bỏ trong tháng 6 năm 2009.

    Cuộc điện thoại của Flatt là "những gì đã cứu cuộc đời của chồng tôi," Joyce nói. Các bác sĩ chuyên khoa nói với hai vợ chồngrằng ông đã chưa từng phát hiện được một bệnh ung thư phổi sớm đến như thế. "chồng tôi có triệu chứng trước đó một thời gian dài và sau đó đã quá muộn", bà nói.

    Để cảm ơn Flatt, 60 tuổi, Joyce đã viết một bức thư khen ngợi gửi cho các hiệp hội nhà nước về thú y. Chính nhờ điều đó mà đã Flatt đạt giải thưởng học viên xuất sắc gần đây. Câu chuyện của ông, và cái chết của con mèo tên Đào', sau đó đã được nhắc tới trong các tờ báo địa phương.

    Harold nói bây giờ ông cảm thấy ổn và đã bỏ hút thuốc lá. Joyce vẫn đọc thành tiếng cho em gái còn sống sót của Đào, con Công chúa, như là bà đã làm với con Đào. (một truyện yêu thích: “Cuộc đời riêng tư của con mèo”, tác giả: LilianCQ Jackson Braun.)

    Tro của con Đào nhà họ được đựng trong một hộp gỗ màu nâu, ghim vào đó cổ áo của con mèo và bộ quần áo nhựa màu xanh, và cả thứ đồ chơi yêu thích của nó, trên đỉnh hộp.

    Mọi người đều nói rằng Harold đã may mắn, nhưng Joyce còn nhận thấy nhiều hơn thế nữa. "Chúa tốt đã giúp chúng tôi trong tất cả chuyện này," bà nói. "Điều đó thật là sự trùng hợp ngẫu nhiên."

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  5. #5
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    Lady, are you rich?

    They huddled inside the storm door - two children in ragged outgrown coats.

    "Any old papers, lady?"

    I was busy. I wanted to say no - until I looked down at their feet. Thin little sandals, sopped with sleet. "Come in and I'll make you a cup of hot cocoa." There was no conversation. Their soggy sandals left marks upon the hearthstone.

    Cocoa and toast with jam to fortify against the chill outside. I went back to the kitchen and started again on my household budget...

    The silence in the front room struck through to me. I looked in.

    The girl held the empty cup in her hands, looking at it. The boy asked in flat voice, "Lady... are you rich?"

    "Am I rich? Mercy, no!" I looked at my shabby slipcovers.

    The girl put her cup back in its saucer - carefully. "Your cups match your saucers." Her voice was old with a hunger that was not of the stomach.

    They left then, holding their bundles of papers against the wind. They hadn't said thank you. They didn't need to. They had done more than that. Plain blue pottery cups and saucers. But they matched. I tested the potatoes and stirred the gravy. Potatoes and brown gravy - a roof over our heads - my man with a good steady job - these things matched, too.

    I moved the chairs back from the fire and tidied the living room. The muddy prints of small sandals were still wet upon my hearth. I let them be. I want them there in case I ever forget again how very rich I am.

    - Marion Doolan

    If you look at what you have in life, you’ll always have more.

    If you look at what you don’t have in life, you’ll never have enough.

    - Oprah Winfrey

    ----------------------------------------------------

    Hai đứa bé co mình trong chiếc áo bành tô quá khổ, rách rưới đứng nép vào nhau phía sau cánh cửa, run rẩy mời tôi: "Thưa cô, cô mua báo cũ không ạ?"

    Tôi đang bận, chỉ muốn từ chối một tiếng cho xong, thế nhưng khi nhìn xuống đôi chân của chúng, tôi thật không đành lòng. Những đôi xăng-đan bé xíu, ướt sũng vì mưa tuyết. "Vào nhà đi, cô sẽ làm cho mỗi đứa một ly cacao nóng!" Chúng lặng lẽ bước theo tôi. Hai đôi xăng-đan sũng nước được đặt trên bệ lò sưởi để hong cho khô.

    Cacao và bánh mì nướng ăn kèm mứt có thể làm ấm lòng trước cái lạnh buốt giá bên ngoài. Đưa thức ăn cho bọn trẻ xong, tôi lại vào bếp để tiếp tục với những con số chi tiêu đau đầu.

    Không khí yên ắng trong phòng khách khiến tôi cảm thấy hơi làm lạ. Tôi nhìn vào trong phòng.

    Cô bé đang cầm chiếc tách đã uống cạn trên tay, ngắm nhìn một cách say mê. Cậu bé đi cùng rụt rè: "Thưa cô, cô giàu có phải không ạ?"

    "Cô giàu có ư? Không, không đâu cháu ạ!" - Vừa nói, tôi vừa ngao ngán nhìn tấm khăn trải bàn đã sờn cũ của mình.

    Cô bé cẩn thận đặt chiếc tách vào đĩa. "Những chiếc tách của cô hợp với bộ đĩa ghê!" Giọng nói của cô bé có vẻ thèm thuồng.

    Thế rồi chúng ra đi, trên tay cầm theo gói báo cũ, băng mình trong ngọn gió rét căm căm. Chúng không nói lời cảm ơn. Nhưng quả thật, chúng không cần phải cảm ơn tôi. Những gì chúng đã làm cho tôi còn hơn cả tiếng cảm ơn. Những chiếc tách và đĩa bằng gốm màu xanh trơn của tôi là loại thường thôi. Nhưng chúng là một bộ rất hợp. Tôi nếm thử món khoai tây và khuấy nồi súp. Khoai tây và món súp, rồi mái nhà, cả người chồng của tôi với công việc ổn định - tất cả đều rất phù hợp với tôi.

    Tôi đặt chiếc ghế đang ở trước lò sưởi vào chỗ cũ và dọn dẹp lại căn phòng cho gọn gàng. Vết bùn từ đôi xăng-đan ướt sũng của hai đứa bé vẫn còn đọng lại trên mặt lò sưởi, nhưng tôi không lau đi. Tôi muốn giữ chúng lại, để lỡ đâu có ngày tôi lại quên rằng mình giàu có đến mức nào.

    - Marion Doolana

    Nếu để ý đến những điều bạn có trong cuộc sống, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế.

    Còn nếu chỉ để ý đến những điều bạn không có trong cuộc sống, bạn sẽ thấy mình không bao giờ có đủ.

    - Oprah Winfrey

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  6. #6
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    The rules for being human

    1. You will receive a body



    You may like it or hate it, but it will be yours for the entire period.

    2. You will be presented with lessons

    You are enrolled in a full-time informal school called Life. Each day in this school you will learn lessons. You may like the lessons or think them irrelevant and stupid.

    3. There are no mistakes, only lessons

    Growth is a process of trial and error: experimentation. The "failed" experiments are as much a part of the process as the experiment that ultimately "works."

    4. A lesson is repeated until learned

    A lesson will be presented to you in various forms until you have learned it. Once learned, you then go on to the next lesson.

    5. Learning lessons does not end

    There is no part of life that does not contain its lessons. If you are alive, there are lessons to be learned.

    6. "There" is no better than "here"

    When your "there" has become a "here," you will simply obtain another "there" that will again look better than "here."

    7. Others are merely mirrors of you

    You cannot love or hate something about another person unless it reflects something you love or hate about yourself.

    8. What you make of your life is up to you

    You have all the tools and resources you need. What you do with them is up to you. The choice is yours.

    9. The answers to Life's questions lie inside you

    All you need to do is look, listen and trust.

    10. You will forget all of this at birth

    You can remember it if you want by unraveling the double helix of inner knowing.

    - Cheárie Carter-Scott

    Success in life isn’t a given.

    It’s costs attitude, ambition and acceptance.

    - Jennifer Leigh Youngs

    Những nguyên tắc cuộc đời

    1. Bạn được cuộc đời trao tặng một cơ thể
    Dù bạn yêu hay ghét cơ thể mình, nó vẫn sẽ là của bạn đến suốt cuộc đời.

    2. Bạn sẽ được trao tặng những bài học quý giá

    Phần lớn thời gian bạn sẽ theo học ở một ngôi trường không có nhiều quy tắc gọi là Cuộc Đời. Mỗi ngày ở trường học ấy, bạn sẽ được học những bài học khác nhau. Có thể bạn thích chúng, hay sẽ xem chúng là những bài học vô bổ và buồn tẻ.

    3. Không hề có lỗi lầm, tất cả là những bài học

    Trưởng thành là kết quả của quá trình trải nghiệm những thử thách và sai lầm. "Thất bại" sẽ là một phần quan trọng trong quá trình đó quyết định sự trưởng thành của bạn.

    4. Nếu bạn chưa nhận ra, bài học sẽ lặp lại

    Một bài học sẽ đến với bạn dưới nhiều cách thức tiếp cận khác nhau đến khi bạn thấu hiểu được. Khi ấy, bạn sẽ tiếp tục chuyển sang bài học tiếp theo.

    5. Không có giới hạn của sự học hỏi

    Mọi nẻo đường của cuộc sống đều ẩn chứa những bài học rất riêng. Nếu bạn còn hiện hữu trên cuộc đời này, bạn cần phải học hỏi liên tục.

    6. Hãy bằng lòng với những điều bạn đang có

    Khi những điều bạn mong muốn đã trở thành sự thật, bạn sẽ tiếp tục mong muốn một điều khác mà đối với bạn, nó hấp dẫn hơn cả thứ bạn đang có.

    7. Những người xung quanh chỉ là tấm gương phản chiếu chính bạn

    Bạn không thể yêu hay ghét điều gì đó ở một người khác trừ khi điều đó phản ánh điều mà bạn yêu, ghét ở chính bản thân mình.

    8. Bạn là người quyết định cuộc sống của mình

    Bạn có sẵn mọi công cụ cũng như mọi nguồn lực mà bạn cần. Bạn có đủ quyền năng để quyết định cách sử dụng chúng. Quyền lựa chọn là ở chính bạn.

    9. Câu trả lời về cuộc đời luôn nằm trong chính bản thân bạn

    Tất cả những điều bạn cần làm là ngắm nhìn, lắng nghe và tin tưởng.

    10. Ngay từ khi mới sinh ra, bạn sẽ quên tất cả những điều cần phải nhớ

    Nếu bạn muốn, bạn vẫn có thể nhớ bằng cách lắng nghe sự hiểu biết từ bên trong.

    - Chérie Carter-Scott

    Thành công trong cuộc sống không tự nhiên mà đến.

    Bạn cần phải có thái độ sống, khát vọng và cả sự chấp nhận.

    - Jennifer Leigh Youngs

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  7. #7
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    The gift of the magi

    One dollar and eighty-seven cents. That was all. And sixty cents of it was in pennies. Pennies saved one and two at a time by bulldozing the grocer and the vegetable man and the butcher until one''s cheeks burned with the silent imputation of parsimony that such close dealing implied. Three times Della counted it. One dollar and eighty- seven cents. And the next day would be Christmas.

    There was clearly nothing to do but flop down on the shabby little couch and howl. So Della did it. Which instigates the moral reflection that life is made up of sobs, sniffles, and smiles, with sniffles predominating.

    While the mistress of the home is gradually subsiding from the first stage to the second, take a look at the home. A furnished flat at $8 per week. It did not exactly beggar description, but it certainly had that word on the lookout for the mendicancy squad.

    In the vestibule below was a letter-box into which no letter would go, and an electric button from which no mortal finger could coax a ring. Also appertaining thereunto was a card bearing the name "Mr. James Dillingham Young."

    The "Dillingham" had been flung to the breeze during a former period of prosperity when its possessor was being paid $30 per week. Now, when the income was shrunk to $20, though, they were thinking seriously of contracting to a modest and unassuming D. But whenever Mr. James Dillingham Young came home and reached his flat above he was called "Jim" and greatly hugged by Mrs. James Dillingham Young, already introduced to you as Della. Which is all very good.

    Della finished her cry and attended to her cheeks with the powder rag. She stood by the window and looked out dully at a gray cat walking a gray fence in a gray backyard. Tomorrow would be Christmas Day, and she had only $1.87 with which to buy Jim a present. She had been saving every penny she could for months, with this result. Twenty dollars a week doesn''t go far. Expenses had been greater than she had calculated. They always are. Only $1.87 to buy a present for Jim. Her Jim. Many a happy hour she had spent planning for something nice for him. Something fine and rare and sterling--something just a little bit near to being worthy of the honor of being owned by Jim.

    There was a pier-glass between the windows of the room. Perhaps you have seen a pier-glass in an $8 flat. A very thin and very agile person may, by observing his reflection in a rapid sequence of longitudinal strips, obtain a fairly accurate conception of his looks. Della, being slender, had mastered the art.

    Suddenly she whirled from the window and stood before the glass. her eyes were shining brilliantly, but her face had lost its color within twenty seconds. Rapidly she pulled down her hair and let it fall to its full length.

    Now, there were two possessions of the James Dillingham Youngs in which they both took a mighty pride. One was Jim''s gold watch that had been his father''s and his grandfather''s. The other was Della''s hair. Had the queen of Sheba lived in the flat across the airshaft, Della would have let her hair hang out the window some day to dry just to depreciate Her Majesty''s jewels and gifts. Had King Solomon been the janitor, with all his treasures piled up in the basement, Jim would have pulled out his watch every time he passed, just to see him pluck at his beard from envy.

    So now Della''s beautiful hair fell about her rippling and shining like a cascade of brown waters. It reached below her knee and made itself almost a garment for her. And then she did it up again nervously and quickly. Once she faltered for a minute and stood still while a tear or two splashed on the worn red carpet.

    On went her old brown jacket; on went her old brown hat. With a whirl of skirts and with the brilliant sparkle still in her eyes, she fluttered out the door and down the stairs to the street.

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  8. #8
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    Where she stopped the sign read: "Mne. Sofronie. Hair Goods of All Kinds." One flight up Della ran, and collected herself, panting. Madame, large, too white, chilly, hardly looked the "Sofronie."

    "Will you buy my hair?" asked Della.

    "I buy hair," said Madame. "Take yer hat off and let''s have a sight at the looks of it."

    Down rippled the brown cascade.

    "Twenty dollars," said Madame, lifting the mass with a practised hand.

    "Give it to me quick," said Della.

    Oh, and the next two hours tripped by on rosy wings. Forget the hashed metaphor. She was ransacking the stores for Jim''s present.

    She found it at last. It surely had been made for Jim and no one else. There was no other like it in any of the stores, and she had turned all of them inside out. It was a platinum fob chain simple and chaste in design, properly proclaiming its value by substance alone and not by meretricious ornamentation--as all good things should do. It was even worthy of The Watch. As soon as she saw it she knew that it must be Jim''s. It was like him. Quietness and value--the description applied to both. Twenty-one dollars they took from her for it, and she hurried home with the 87 cents. With that chain on his watch Jim might be properly anxious about the time in any company. Grand as the watch was, he sometimes looked at it on the sly on account of the old leather strap that he used in place of a chain.

    When Della reached home her intoxication gave way a little to prudence and reason. She got out her curling irons and lighted the gas and went to work repairing the ravages made by generosity added to love. Which is always a tremendous task, dear friends--a mammoth task.

    Within forty minutes her head was covered with tiny, close-lying curls that made her look wonderfully like a truant schoolboy. She looked at her reflection in the mirror long, carefully, and critically.

    "If Jim doesn''t kill me," she said to herself, "before he takes a second look at me, he''ll say I look like a Coney Island chorus girl. But what could I do--oh! what could I do with a dollar and eighty- seven cents?"

    At 7 o''clock the coffee was made and the frying-pan was on the back of the stove hot and ready to cook the chops.

    Jim was never late. Della doubled the fob chain in her hand and sat on the corner of the table near the door that he always entered. Then she heard his step on the stair away down on the first flight, and she turned white for just a moment. She had a habit for saying little silent prayer about the simplest everyday things, and now she whispered: "Please God, make him think I am still pretty."

    The door opened and Jim stepped in and closed it. He looked thin and very serious. Poor fellow, he was only twenty-two--and to be burdened with a family! He needed a new overcoat and he was without gloves.

    Jim stopped inside the door, as immovable as a setter at the scent of quail. His eyes were fixed upon Della, and there was an expression in them that she could not read, and it terrified her. It was not anger, nor surprise, nor disapproval, nor horror, nor any of the sentiments that she had been prepared for. He simply stared at her fixedly with that peculiar expression on his face.

    Della wriggled off the table and went for him.

    "Jim, darling," she cried, "don''t look at me that way. I had my hair cut off and sold because I couldn''t have lived through Christmas without giving you a present. It''ll grow out again--you won''t mind, will you? I just had to do it. My hair grows awfully fast. Say `Merry Christmas!'' Jim, and let''s be happy. You don''t know what a nice-- what a beautiful, nice gift I''ve got for you."

    "You''ve cut off your hair?" asked Jim, laboriously, as if he had not arrived at that patent fact yet even after the hardest mental labor.

    "Cut it off and sold it," said Della. "Don''t you like me just as well, anyhow? I''m me without my hair, ain''t I?"

    Jim looked about the room curiously.

    "You say your hair is gone?" he said, with an air almost of idiocy.

    "You needn''t look for it," said Della. "It''s sold, I tell you--sold and gone, too. It''s Christmas Eve, boy. Be good to me, for it went for you. Maybe the hairs of my head were numbered," she went on with sudden serious sweetness, "but nobody could ever count my love for you. Shall I put the chops on, Jim?"

    Out of his trance Jim seemed quickly to wake. He enfolded his Della. For ten seconds let us regard with discreet scrutiny some inconsequential object in the other direction. Eight dollars a week or a million a year--what is the difference? A mathematician or a wit would give you the wrong answer. The magi brought valuable gifts, but that was not among them. This dark assertion will be illuminated later on.

    Jim drew a package from his overcoat pocket and threw it upon the table.

    "Don''t make any mistake, Dell," he said, "about me. I don''t think there''s anything in the way of a haircut or a shave or a shampoo that could make me like my girl any less. But if you''ll unwrap that package you may see why you had me going a while at first."

    White fingers and nimble tore at the string and paper. And then an ecstatic scream of joy; and then, alas! a quick feminine change to hysterical tears and wails, necessitating the immediate employment of all the comforting powers of the lord of the flat.

    For there lay The Combs--the set of combs, side and back, that Della had worshipped long in a Broadway window. Beautiful combs, pure tortoise shell, with jewelled rims--just the shade to wear in the beautiful vanished hair. They were expensive combs, she knew, and her heart had simply craved and yearned over them without the least hope of possession. And now, they were hers, but the tresses that should have adorned the coveted adornments were gone.

    But she hugged them to her bosom, and at length she was able to look up with dim eyes and a smile and say: "My hair grows so fast, Jim!"

    And them Della leaped up like a little singed cat and cried, "Oh, oh!"

    Jim had not yet seen his beautiful present. She held it out to him eagerly upon her open palm. The dull precious metal seemed to flash with a reflection of her bright and ardent spirit.

    "Isn''t it a dandy, Jim? I hunted all over town to find it. You''ll have to look at the time a hundred times a day now. Give me your watch. I want to see how it looks on it."

    Instead of obeying, Jim tumbled down on the couch and put his hands under the back of his head and smiled.

    "Dell," said he, "let''s put our Christmas presents away and keep ''em a while. They''re too nice to use just at present. I sold the watch to get the money to buy your combs. And now suppose you put the chops on."

    The magi, as you know, were wise men--wonderfully wise men--who brought gifts to the Babe in the manger. They invented the art of giving Christmas presents. Being wise, their gifts were no doubt wise ones, possibly bearing the privilege of exchange in case of duplication. And here I have lamely related to you the uneventful chronicle of two foolish children in a flat who most unwisely sacrificed for each other the greatest treasures of their house. But in a last word to the wise of these days let it be said that of all who give gifts these two were the wisest. O all who give and receive gifts, such as they are wisest. Everywhere they are wisest. They are the magi

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  9. #9
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    Quà tặng của những nhà thông thái

    Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

    Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.

    Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi. ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.

    Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố New York.

    Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm ''Jim'', James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về. Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.

    Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.

    Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.

    Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.

    Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.

    Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả. Della cất tiếng hỏi: "Bà mua tóc tôi không?"

    "Tôi chuyên mua tóc mà", bà ta đáp và bảo: "Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi".

    Suối tóc nâu đẹp tuyệt vời buông xuống.

    ''Hai mươi đồng" bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.

    "Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi" Della nói.

    Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ. Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.

    Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.

    Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: "Mình có thể làm gì với nó đây?". Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. "Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!". Cô tự nhủ: "Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?".

    Bảy giờ tối, bữa ăn được chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.

    Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: Đừng nhìn em như thế, anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "Giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!".

    "Em đã cắt mất tóc rồi à?. Jim hỏi.

    "Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữaư? em vẫn là em mà!", Della nói.

    Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: "Em nói là em đã bán tóc à?"

    "Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?"

    Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: "Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy".

    Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!

    Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. "Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim", nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.

    Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này".

    Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cười nói: "Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu".

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

  10. #10
    Ngày Gia Nhập
    May 2010
    Bài Viết
    506
    Cảm Ơn
    0
    Được cảm ơn 318 lần trong 58 bài
    1
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 0 lần

    Default

     
    A glass of milk

    One day, a poor boy who was selling goods from door to door to pay his way through school, found he had only one thin dime left, and he was hungry.

    He decided he would ask for a meal at the next house. However, he lost his nerve when a lovely young woman opened the door. Instead of a meal he asked for a drink of water. She thought he looked hungry so brought him a large glass of milk. He drank it slowly, and then asked, "How much do I owe you?" "You don't owe me anything," she replied. "Mother has taught us never to accept pay for a kindness." He said..... "Then I thank you from my heart."

    As Howard Kelly left that house, he not only felt stronger physically, but his faith in God and man was strong also. He had been ready to give up and quit.

    Year's later that young woman became critically ill. The local doctors were baffled. They finally sent her to the big city, where they called in specialists to study her rare disease. Dr. Howard Kelly ! was called in for the consultation. When he heard the name of the town she came from, a strange light filled his eyes. Immediately he rose and went down the hall of the hospital to room. Dressed in his doctor's gown he went in to see her. He recognized her at once. He went back to the consultation room determined to do his best to save her life. From that day he gave special attention to the case. After a long struggle, the battle was won.

    Dr. Kelly requested the business office to pass the final bill to him for approval. He looked at it, then wrote something on the edge and the bill was sent to her room. She feared to open it, for she was sure it would take the rest of her life to pay for it all. Finally she looked, and something caught her attention on the side of the bill. She read these words..... "Paid in full with one glass of milk"

    Signed Dr. Howard Kelly. Tears of joy flooded her eyes as her happy heart prayed: "Thank You, God, that Your love has spread abroad through human hearts and hands."

    Now you have two choices. You can send this page on and spread a positive message or ignore it and pretend it never touched your heart.

    -----------------------------------------------------------

    Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.

    Cậu bé uống xong, hỏi "Tôi nợ bạn bao nhiêu?".

    "Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt."

    Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.

    Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh.
    Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.

    Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn...

    "Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa."

    Unregistered hãy cùng taoquanbao xây dựng diễn đàn tienganh123.com nhé

Similar Threads

  1. [Tổng hợp] Truyện cười song ngữ Anh - Việt
    By taoquanbao in forum Thảo luận về kỹ năng dịch
    Replies: 120
    Bài Mới: 08-17-2011, 04:12 PM
  2. Tổng hợp: 101 truyện cười tiếng Anh
    By taoquanbao in forum Tin tức, truyện, báo chí tiếng Anh
    Replies: 50
    Bài Mới: 08-02-2011, 01:46 PM
  3. Truyện ngắn tiếng anh
    By babycute in forum Tin tức, truyện, báo chí tiếng Anh
    Replies: 18
    Bài Mới: 05-11-2010, 04:55 AM
  4. Truyện cổ tích tiếng Anh
    By babycute in forum Tin tức, truyện, báo chí tiếng Anh
    Replies: 21
    Bài Mới: 05-10-2010, 06:14 PM
  5. Truyện cười song ngữ
    By Kitty in forum Tin tức, truyện, báo chí tiếng Anh
    Replies: 53
    Bài Mới: 05-10-2010, 06:59 AM

Bookmarks

Quy Định Gửi Bài

  • Bạn không thể gửi topic mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài